Sunday, November 10, 2013

BFG -- Chapter 15



KẾ HOẠCH LỚN

“Mình nhất định phải chặn chúng lại!” Sophie kêu lên. “Bỏ cháu vào lại túi chú nhanh lên rồi mình đuổi theo chúng, cảnh báo mọi người ở Anh là chúng đang tới.”
            “Lớ ngớ lẩn ngẩn, khả thực thi[1],” chú KLTBTT bảo. “Chúng phóng nhanh gấp đôi ta và mình mới đi được nửa đường thì chúng đã chén xong rồi.”
            “Nhưng mình không thể ngồi đây chả làm gì cả!” Sophie kêu lên. “Tối nay chúng sẽ ăn bao nhiêu trẻ trai gái?”
            “Nhiều đấy,” chú KLTBTT đáp. “Nhưng Ăn-tươi-nuốt-sống ngốn kinh nhất.”
            “Hắn có tóm bọn trẻ khỏi giường khi chúng đang ngủ không?”
            “Như đậu khỏi hàng bậu xậu vậy đó,” chú KLTBTT đáp.
            “Cháu không chịu nổi khi nghĩ tới cảnh ấy!” Sophie kêu lên.
            “Vậy đừng nghĩ nữa,” chú KLTBTT bảo. “Đã nhiều năm ta ngồi đây trên tảng đá này mỗi đêm, từ đêm này tới đêm khác, khi chúng phi đi, và ta thấy buồn cho đám đậu người bị chúng chén thịt. Nhưng rồi cũng quen. Ta chẳng thể làm gì. Nếu chẳng phải tên khổng lồ còi cọc nhỏ thó tầm thường cao có 24 foot, thì ta đã chặn chúng lại rồi. Nhưng việc đó hoàn toàn ngoài tầm làng[2].”
            “Chú luôn biết chúng sẽ đi đâu à?” Sophie hỏi.
            “Luôn biết,” chú KLTBTT đáp. “Mỗi tối chúng đều hét vào mặt ta khi ào ào phóng qua. Mới hôm kia chúng còn rú, ‘Bọn tao tới chỗ Bà Sippi và Cô Souri[3] để xơi bọn đậu ở đấy đây!’”
            “Tởm lợm quá,” Sophie bảo. “Cháu ghét chúng.”
            Cô và chú KLTBTT ngồi yên lặng cạnh nhau trên tảng đá xanh trong bóng tối nhập nhoạng. Sophie chưa bao giờ cảm thấy vô dụng như thế trong đời. Được một lúc, cô đứng dậy và kêu to, “Cháu không chịu được! Cứ nghĩ tới những bạn trai bạn gái tội nghiệp, những người sắp bị ăn tươi nuốt sống trong vài giờ tới! Mình không thể ngồi đây mà chả làm gì! Mình phải đuổi theo đám cục súc ấy!”
            “Không,” chú KLTBTT đáp.
            “Phải đuổi chứ!” Sophie kêu. “Sao chú không đi?”
            Chú KLTBTT thở dài, kiên quyết lắc đầu. “Ta đã bảo cháu năm, sáu lần rồi,” chú ta bảo, “và quá tam ba bận, đây là lần cuối cùng. Ta không bao giờ tự phô mình ra cho đậu người thấy.”
             “Sao lại không chứ?”
            “Nếu làm thế, họ sẽ quẳng ta vào sở thú với đám hươu-cáo-cà-nhỏng và sâu-súng-cà-sủng.”
            “Vớ vẩn,” Sophie đáp.
            “Rồi họ sẽ gửi cháu về thẳng trại trẻ mồ côi,” chú KLTBTT tiếp tục nói. “Đậu người trưởng thành không nổi tiếng nhân từ lắm. Họ đều xấu-xa-xấu-xí và thối-tha-thối-hoắc.”
            “Điều đó không đúng!” Sophie giận dữ kêu lên. “Vài người trong số họ thật sự tốt đấy.”
            “Ai cơ?” Chú KLTBTT hỏi. “Kể tên một người đi.”
            “Nữ hoàng Anh,” Sophie đáp. “Chú không thể gọi bà ấy là một kẻ xấu-xa-xấu-xí hay thối-tha-thối-hoắc.”
            “Rồi!” Chú KLTBTT bảo.
            “Chú cũng không thể bảo bà ấy là kẻ chả-nhiều-nhặn-gì và bi-te-bé-tí,” Sophie nói tiếp, càng lúc càng giận.
            “Ăn-tươi-nuốt-sống chắc mong đớp được bà ấy đấy,” chú KLTBTT bảo, miệng hơi mỉm cười.
            “Ai cơ, Nữ hoàng ấy hở?” Sophie kinh ngạc kêu lên.
            “Ừ,” chú KLTBTT đáp. “Gã Ăn-tươi-nuốt-sống bảo hắn chưa bao giờ chén thịt nữ hoàng và hắn nghĩ bà ấy hẳn có mùi vị cực lý thú.”
            “Hắn dám á!” Sophie hét lên.
            “Nhưng Ăn-tươi-nuốt-sống bảo có quá nhiều lính quanh Cung điện và hắn không rám[4] thử.”
            “Tốt nhất hắn đừng thử!” Sophie bảo.
            “Hắn cũng bảo, hắn rất thích được chén một trong số lính gác mặc áo đỏ đẹp nhưng ngại cái mũ lông đen to cộ họ đội trên đầu. Hắn nghĩ chúng sẽ mắc kẹt trong nọng[5] hắn.”
            “Cháu mong hắn mắc nghẹn cho rồi,” Sophie bảo.
            “Ăn-tươi-nuốt-sống là tên khổng lồ rất cẩn thận,” chú KLTBTT đáp.
            Sophie yên lặng một lát. Rồi đột nhiên, bằng giọng đầy hào hứng, cô kêu to, “Có rồi! Quỷ thần ơi, cháu nghĩ là có rồi!”
            “Có gì cơ?” Chú KLTBTT hỏi.
            “Có câu trả lời,” Sophie reo lên. “Chúng ta sẽ tới chỗ Nữ hoàng! Một ý tưởng tuyệt hay! Nếu cháu tới bảo Nữ hoàng về đám khổng lồ ăn thịt người tởm lợm này, cháu chắc bà ấy sẽ làm điều gì đó!”
            Chú KLTBTT buồn bã nhìn cô bé, lắc đầu. “Bà ấy chả bao giờ tin cháu đâu,” chú bảo. “Chả bao giờ trong tháng thủng nồi trôi rế[6] cả.”
            “Cháu nghĩ bà ấy tin đấy.”
            “Chả bao giờ,” chú KLTBTT đáp. “Đây là câu chuyện vừa dài vừa lầy nhầy[7], Nữ hoàng sẽ cười và bảo, ‘Thật là thứ rác riếc gớm ghiếc!’”
            “Bà ấy không làm thế!”
            “Dĩ nhiên bà ấy làm thế,” chú KLTBTT bảo. “Ta đã bảo cháu trước là đậu người không tin có khổng lồ cơ mà.”
            “Vậy chuyện đó tùy thuộc vào việc mình có tìm ra cách làm bà ấy tin là có họ hay không thôi,” Sophie bảo.
            “Mà làm sao cháu gặp được Nữ hoàng?” Chú KLTBTT hỏi.
            “Chờ cháu chút nào,” Sophie bảo. “Chờ chút thôi, vì cháu vừa có thêm ý tưởng khác.”
            “Ý tưởng của cháu đầy trò đánh đố[8] ấy,” chú KLTBTT bảo.
            “Không phải cái này,” Sophie đáp. “Chú bảo nếu mình kể cho Nữ hoàng nghe, thì bà ấy chả tin tụi mình đúng không?”
            “Chú đảm bảo bà ấy chả tin đâu,” chú KLTBTT bảo.
            “Nhưng mình sẽ không kể!” Sophie nói đầy hào hứng. “Mình không phải kể cho bà ấy! Mình làm bà ấy mơ thấy nó!”
            “Đề nghị này thậm chí còn lộn xộn hơn,” chú KLTBTT bảo. “Mơ thì rất vui, nhưng chả ai tin vào giấc mơ cả. Cháu chỉ tin vào giấc mơ khi đang mơ. Tỉnh dậy rồi, cháu sẽ nói, ‘Ôi tạ ơn trời, đó chỉ là giấc mơ.’”
            “Đừng lo tới phần đó,” Sophie đáp. “Cháu sửa được mà.”
            “Cháu chả bao giờ sửa được nó cả,” chú KLTBTT bảo.
            “Cháu làm được! Cháu thề mình làm được! Nhưng đầu tiên, cho cháu hỏi chú một câu quan trọng. Là vầy. Chú có thể làm một người mơ thấy bất cứ thứ gì trên đời không?”
            “Bất cứ thứ gì cháu thích,” chú KLTBTT hãnh diện đáp.
            “Nếu cháu bảo muốn mơ thấy mình đang bay trong bồn tắm có đôi cánh bạc, thì chú có thể làm cháu mơ thấy thế được không?”
            “Ta có thể,” chú KLTBTT bảo.
            “Nhưng bằng cách nào?” Sophie hỏi. “Chú rõ ràng không có giấc mơ đó trong bộ sưu tập của mình mà.”
            “Ta không có,” chú KLTBTT đáp. “Nhưng ta có thể pha trộn ra nó.”
            “Làm sao chú pha trộn ra nó được?”
            “Hơi giống trộn bánh ấy,” chú KLTBTT đáp. “Nếu cho đúng liều lượng các thứ khác nhau, thì cháu sẽ làm ra bánh theo cách cháu muốn, bánh phủ đường, lý chua xốp, bánh Giáng sinh hay bánh mật này. Giấc mơ cũng thế.”
            “Chú nói tiếp đi,” Sophie bảo.
            “Ta có ti tỉ giấc mơ trên kệ, phải hay trái nào?”
            “Phải ạ,” Sophie đáp.
            “Ta có giấc mơ về bồn tắm, nhiều lắm. Ta có giấc mơ về đôi cánh bạc. Ta có giấc mơ bay nhảy. Vậy mọi thứ ta phải làm là trộn các giấc mơ đó lại với nhau, một cách đúng đắn, và ta sẽ mau chóng làm ra giấc mơ trong đó cháu đang bay trong cái bồn tắm có đôi cánh bạc.”
            “Cháu hiểu ý chú rồi,” Sophie đáp. “Nhưng cháu không biết chú có thể pha trộn giấc mơ này với giấc mơ khác đấy.”
            “Giấc mơ thích được pha trộn lắm,” chú KLTBTT đáp lại. “Chúng rất cô đơn khi ở một mình trong mấy cái lọ thủy tinh.”
            “Đúng thế,” Sophie bảo. “Vậy giờ, chú có giấc mơ về Nữ hoàng Anh không?”
            “Nhiều lắm,” chú KLTBTT đáp.
            “Còn về bọn khổng lồ?”
            “Dĩ nhiên là có,” chú KLTBTT đáp.
            “Về khổng lồ ăn thịt người?”
            “Nhóc luôn,” chú KLTBTT đáp.
            “Về mấy bé gái như cháu?”
            “Loại đó phổ biến nhất đấy,” chú KLTBTT đáp. “Ta có cả mớ chai lọ giấc mơ về các bé gái.”
            “Và chú có thể trộn tất cả lại với nhau theo ý cháu muốn?” Sophie hỏi, càng lúc càng tỏ ra phấn khích.
            “Dĩ nhiên rồi,” chú KLTBTT đáp. “Nhưng sao việc đó giúp mình được chứ! Ta nghĩ cháu lộn chuồng[9] rồi.”
            “Chờ chút đã nào,” Sophie bảo. “Hãy lắng nghe cẩn thận. Cháu muốn chú pha trộn một giấc mơ mà chú sẽ thổi nó vào phòng Nữ hoàng Anh khi bà ấy đang ngủ. Đó là cách chuyện ấy sẽ diễn ra.”
            “Đợi xíu xỉu xìu xiu nào,” chú KLTBTT đáp. “Làm sao ta có thể lại gần phòng của Nữ hoàng để thổi giấc mơ của ta được chứ? Cháu đang nói chuyện ngốc ngẩn rồi.”
            “Cháu sẽ bảo chú sau,” Sophie đáp lại. “Giờ hãy lắng nghe cẩn thận. Đây là giấc mơ cháu muốn chú pha trộn. Chú có chú ý không đấy?”
            “Rất nhiều là đằng khác,” chú KLTBTT bảo.
            “Cháu muốn Nữ hoàng mơ thấy chín gã khổng lồ tởm lợm kia, mỗi tên cao 50 foot, đang phi tới nước Anh tối nay. Bà ấy phải mơ thấy tên của chúng nữa. Tên chúng là gì nhỉ?”
            “Ăn-tươi-nuốt-sống,” chú KLTBTT đáp. “Xơi-tái-người-lớn. Gặm-xương-rôm-rốp. Chén-sạch-trẻ-con. Tước-thịt-thành-sợ. Nuốt-cả-lòng-mề. Nghiền-nát-con-gái. Uống-máu. Và Chặt-thịt.”
            “Hãy khiến bà ấy mơ thấy tất thảy những cái tên ấy.” Sophie bảo. “Và khiến bà ấy mơ thấy chúng đang mò mẫm tới nước Anh vào lúc gà gáy canh ba, bắt cóc trẻ trai trẻ gái khỏi giường ngủ của chúng. Hãy khiến bà ấy mơ thấy chúng thò tay qua cửa phòng, lôi đám trẻ trai trẻ gái ra khỏi giường, và rồi…” Sophie ngưng lại. “Chúng ăn thịt họ ngay hay còn mang họ đi xa?” Cô hỏi.
            “Chúng thường thảy họ thẳng vào mồm như xơi bắp rang vậy đó,” chú KLTBTT bảo.
            “Cho việc đó vào giấc mơ,” Sophie bảo. “Và rồi, giấc mơ phải cho biết khi bụng no, chúng sẽ phi lại về Xứ sở Khổng lồ, nơi không ai có thể tìm thấy chúng.”
            “Vậy thôi hả?” Chú KLTBTT hỏi.
            “Tất nhiên còn,” Sophie đáp. “Sau đó chú còn phải giải thích cho Nữ hoàng trong giấc mơ của mình là có một chú Khổng Lồ To Béo Thân Thiện, người có thể bảo cho bà ấy biết đám quái vật kia sống ở đâu, để bà ấy có thể gửi lính tráng, quân đội tới bắt chúng liền luôn. Giờ hãy khiến bà ấy mơ thấy điều cuối cùng, cực kỳ quan trọng này. Hãy khiến bà ấy mơ thấy có một cô bé nhỏ xíu tên Sophie đang ngồi trên bệ cửa sổ, người sẽ bảo cho bà ấy biết chỗ chú KLTBTT đang trốn.”
            “Chú ta trốn ở đâu?” Chú KLTBTT hỏi.
            “Mình sẽ tới đoạn đó sau,” Sophie bảo. “Vậy Nữ hoàng mơ giấc mơ của mình, đúng không?”
            “Đúng,” chú KLTBTT bảo.
            “Rồi bà ấy tỉnh dậy, điều đầu tiên bà ấy nghĩ sẽ là ồ, thật là giấc mơ dễ sợ. Mình mừng đó chỉ giấc mơ. Và rồi ngóc đầu khỏi gối, bà ấy thấy gì nào?”
            “Bà ấy thấy gì thế?” Chú KLTBTT hỏi.
            “Bà ấy thấy một cô bé nhỏ xíu tên Sophie đang ngồi trên bệ cửa sổ, ngay trước mắt trong đời thực luôn.”
            “Làm thế nào cháu ngồi trên bệ cửa sổ phòng ngủ của Nữ hoàng được, cho phép ta hỏi cái?” Chú KLTBTT hỏi.
            Chú sẽ đặt cháu ở đấy,” Sophie đáp. “Và đó là phần hay ho của câu chuyện. Nếu ai đó mơ thấy có cô bé nhỏ xíu ngồi trên bệ cửa sổ phòng mình, và rồi trời ạ, tỉnh dậy thấy ngay cô ấy thực sự ngồi đấy, thì giấc mơ đã thành sự thật, đúng không?”
            “Ta bắt đầu hiểu điều cháu muốn nói,” chú KLTBTT bảo. “Nếu Nữ hoàng biết một phần giấc mơ của mình là thật, thì có thể bà ấy sẽ tin toàn bộ giấc mơ là thật.”
            “Vậy đó,” Sophie bảo. “Nhưng cháu sẽ phải tự mình thuyết phục bà ấy.”
            “Cháu bảo muốn giấc mơ báo là có một chú KLTBTT, người sẽ nói cho Nữ hoàng biết à?”
            “Đúng thế,” Sophie đáp. “Chú phải nói. Chú là người duy nhất có thể nói cho bà ấy biết tìm mấy tên khổng lồ khác ở đâu.”
            “Làm sao ta gặp Nữ hoàng được?” Chú KLTBTT hỏi. “Ta không muốn bị lính bắn đâu.”
            “Lính chỉ gác phía trước Cung điện,” Sophie bảo. “Phía sau là một khu vườn lớn, và chả có lính gác nào cả. Có bức tường to với nhiều cọc nhọn ở trên bao quanh khu vườn để người ta không trèo vào được. Nhưng chú chỉ cần bước cái là qua.”
            “Sao cháu biết tất thảy thứ ấy về Cung điện của Nữ hoàng thế?”
            “Năm ngoái cháu ở trại trẻ mồ côi khác,” Sophie đáp. “Nó ở Luân Đôn và bọn cháu thường đi bộ quanh đó.”
            “Cháu giúp ta tìm ra Cung điện chứ?” Chú KLTBTT hỏi. “Trong đời mình ta chưa bao giờ dám lảng vảng gần Luân Đôn cả.”
            “Cháu sẽ chỉ đường cho chú,” Sophie tự tin đáp.
            “Ta sợ Luân Đôn lắm,” chú KLTBTT bảo.
            “Đừng sợ,” Sophie đáp. “Chỗ đó đầy những con đường nhỏ tối tăm, và có rất ít người đi lại vào lúc canh ba.”
            Chú KLTBTT dùng ngón cái và ngón trỏ tay này nhặt Sophie lên, nhẹ nhàng đặt cô lên lòng bàn tay kia. “Cung điện của Nữ hoàng có lớn lắm không?” chú ta hỏi.
            “Lớn khủng khiếp,” Sophie đáp.
            “Vậy làm thế nào mình tìm ra đúng phòng ngủ của bà ấy?”
            “Cái đó tùy thuộc vào chú,” Sophie bảo. “Chú được cho là chuyên gia về chuyện này mà.”
            “Mà cháu có chắc Nữ hoàng không nhốt ta vào sở thú với bọn sâu-súng-cà-sủng?”
            “Dĩ nhiên bà ấy không nhốt đâu,” Sophie đáp. “Chú sẽ là anh hùng. Và chú không bao giờ còn phải ăn dưa-nuốt-không-trôi nữa.”
            Sophie thấy mắt chú KLTBTT mở to. Chú ta liếm môi.
            “Ý cháu thật đó hả?” Chú ta hỏi. “Thật thật đó hả? Không còn món dưa-nuốt-không-trôi nữa hả?”
            “Chú muốn cũng chả có,” Sophie đáp. “Con người có trồng thứ ấy đâu.”
            Thật hiệu nghiệm. Chú KLTBTT nhỏm dậy. “Khi nào cháu muốn ta pha trộn giấc mơ đặc biệt ấy?” Chú ta hỏi.
            “Bây giờ,” Sophie đáp. “Ngay lập tức.”
            “Khi nào mình tới gặp Nữ hoàng?” Chú ta lại hỏi.
            “Tối nay,” Sophie đáp. “Ngay khi chú trộn xong giấc mơ.”
            “Tối nay á?” Chú KLTBTT kêu lên. “Sao lại lội bội làng bàng[10] vậy?”
            “Nếu tối nay mình không cứu được đám trẻ, thì ngày mai thể nào mình cũng cứu được chúng,” Sophie bảo. “Hơn nữa, cháu đang đói muốn chết. Cháu không ăn gì suốt 24 giờ rồi.”
            “Vậy tốt nhất mình phải mải mải lên thôi,” chú KLTBTT bảo, quay trở lại hang.
            Sophie hôn đầu ngón tay cái của chú ta. “Cháu biết chú sẽ làm mà!” Cô bảo. “Nào! Nhanh lên nào!”



[1] Dùng tiền tố và phát âm sai, ‘redunculus’ và ‘umpossible’ thay vì ‘ridiculous’ và ‘impossible’.
[2] Dùng sai từ, ‘out of the window’ thay vì ‘out of hand’.
[3] Dùng sai từ, Mrs Sippi và Miss Souri thay cho Mississippi và Missouri – hai bang ở Mỹ.
[4] Dùng sai từ, ‘dursent’ thay cho ‘durstn’t’.
[5] Nói sai, ‘diroat’ thay vì ‘throat’.
[6] Từ chế, ‘never in a month of Mondays’.
[7] Chú KLTBTT hay dùng từ láy, nên chỗ này tôi tạm dịch cụm từ ‘a wonky tall story’ thành ‘câu chuyện vừa dài vừa lầy nhầy’, thay cho nghĩa đen ‘dài và khó tin’.
[8] Từ chế, ‘crodswoggle’ thay vì ‘crossword puzzle’.
[9] Chế cụm từ ‘bark up the wrong tree’ thành ‘bark up the wrong dog’.
[10] Từ chế, ‘flushbunking flurry’ chại từ từ ‘hurry’.

Friday, November 8, 2013

BFG -- Chapter 14



NHỮNG GIẤC MƠ

Chú KLTBTT ngồi tại cái bàn lớn trong hang, chú đang làm việc nhà.
            Sophie ngồi xếp bằng trên mặt bàn gần đấy, nhìn chú ta làm việc.
            Lọ thủy tinh đựng giấc mơ đẹp duy nhất mà họ bắt được trong ngày để ở giữa hai người bọn họ.
            Chú KLTBTT, bằng sự cẩn thận và kiên nhẫn cao độ, đang dùng bút chì to tướng viết gì đó lên mẩu giấy.
            “Chú viết gì vậy?” Sophie hỏi.
            “Mọi giấc mơ đều có nhãn hiệu đặc biệt trên lọ,” chú KLTBTT đáp. “Chứ không sao ta kiếm ra thứ mình cần lúc vội vã chứ?”
            “Nhưng đúng là chú có thể phân loại giấc mơ chỉ bằng cách nghe chúng thôi à?” Sophie hỏi.
            “Đúng thế,” chú KLTBTT đáp, không nhìn lên.
            “Nhưng bằng cách nào chứ? Có phải chúng kiểu gì thì kiểu cũng kêu vo ve ò è phải không?”
            “Cháu ít nhiều nói đúng đấy,” chú KLTBTT bảo. “Mọi giấc mơ trên đời này đều phát ra thứ nhạc vo-ve-ò-è khác nhau. Và đôi tai to bự lộn xộn của ta có thể nghe được thứ nhạc ấy.”
            “Nhạc, ý chú là giai điệu hả?”
            “Ý ta không phải giai điệu.”
            “Vậy ý chú là gì?”
            “Đậu người có nhạc của riêng mình, phải hay trái nào?”
            “Phải ạ,” Sophie đáp. “Nhiều nhạc lắm ạ.”
            “Và thỉnh thoảng đậu người hết buồn bực là nhờ nghe thứ âm nhạc tuyệt diệu. Họ đẩy lùi sự run sợ xuống sống lưng. Phải hay trái nào?”
            “Phải ạ,” Sophie đáp.
            “Vậy nên âm nhạc đang nói gì đó với họ. Nó đang gửi đi thông điệp. Ta không nghĩ đậu người hiểu thông điệp đó là gì, nhưng họ vẫn cứ thích nó.”
            “Đúng thế ạ,” Sophie đáp.
            “Nhưng vì có cặp tai phe phẩy này,” chú KLTBTT bảo, “nên ta không chỉ nghe thấy thứ nhạc các giấc mơ phát ra, mà còn hiểu được nó nữa.”
            “Ý chú hiểu là sao?” Sophie hỏi.
            “Là ta có thể đọc nó ấy,” chú KLTBTT bảo. “Nó nói với ta. Như ngôn thuật ấy.”
            “Cháu thấy chuyện đó khó tin đấy,” Sophie bảo.
            “Ta cá là cháu khó tin cả chuyện ốc-yếm-lấp-liếm,” chú KLTBTT bảo, “và làm cách nào chúng từ các ngôi sao tới đây thăm bọn ta.”
            “Dĩ nhiên cháu chả tin chuyện đó,” Sophie đáp.
            Chú KLTBTT nặng nề nhìn cô bé bằng đôi mắt to tướng của mình. “Ta hi vọng cháu bỏ quá cho ta,” chú ta bảo, “nếu ta bảo cháu là đậu người cứ nghĩ mình rất thông minh, song lại không như thế. Hầu hết bọn họ đều là những kẻ chả-nhiều-nhặn-gì và bi-te-bé-tí[1].”
            Xin chú nói lại nào,” Sophie bảo.
            “Vấn đề với đậu người là,” chú KLTBTT bảo tiếp, “họ hoàn toàn không chịu tin vào bất cứ thứ gì cho tới khi thực sự nhìn thấy nó ngay trước hai cái lỗ-khìn-khịt của mình. Dĩ nhiên ốc-yếm-lấp-liếm có tồn tại. Ta gặp bọn chúng thường xuyên. Ta còn huyên thuyên với chúng nữa.” Chú ta khinh khỉnh quay đi, không nhìn Sophie và trở lại với việc viết nhãn của mình. Sophie phải nhoài tới để đọc xem chú ta viết gì. Những chữ viết in hoa to tướng, nhưng không nói lên được nhiều điều. Đây là một cái:

GIẤC MƠ NÀY KỂ CHUYỆN TỚ LÀM THẾ NÀO CỨU THẦY GIÁO MÌNH KHỎI CHẾT ĐUỐI. TỚ NHẢY TỪ TRÊN CẦU XUỐNG SÔNG, KÉO THẦY GIÁO LÊN BỜ, RỒI BAN CHO ÔNG ẤY NỤ HÔN TỬ THẦN!
           
“Nụ hôn cơ?” Sophie hỏi.
            Chú KLTBTT ngừng viết, chậm rãi ngẩng đầu lên. Mắt chú nhìn mặt Sophie. “Ta từng nói với cháu rồi,” chú khẽ khàng bảo, “rằng ta chưa bao giờ có cơ hội được tới trường. Ta mắc đầy lỗi. Đó không phải lỗi của ta. Ta cố hết sức rồi. Cháu là một cô bé nhỏ nhít đáng yêu, nhưng hãy nhớ rằng bản thân cháu cũng không phải là một Cô nàng Biết tuốt.”
            “Cháu xin lỗi,” Sophie bảo. “Cháu thật sự là thế. Thật thô lỗ khi cứ sửa lưng chú hoài.”
            Chú KLTBTT nhìn chằm chặp cô một lúc lâu, rồi chú ta cúi đầu xuống chăm chú chậm rãi viết tiếp.
            “Thành thực nói cho cháu biết đi,” Sophie bảo. “Nếu chú thổi giấc mơ này vào phòng khi cháu đang ngủ, liệu cháu có thật mơ thấy mình cứu thầy giáo khỏi chết đuối bằng cách nhảy từ trên cầu xuống sông không?”
            “Còn hơn thế,” chú KLTBTT đáp. “Hơn một chút. Nhưng ta không thể bô lô ba la toàn bộ giấc mơ mò mẫm chết tiệt này trên mẩu giấy xíu xiu được. Dĩ nhiên là còn nhiều hơn thế.”
            Chú KLTBTT đặt bút chì xuống, áp một cái tai to lại gần chiếc lọ. Trong khoảng 30 giây, chú ta chăm chú lắng nghe. “Ừ,” chú ta nói, nghiêm nghị gục gặc đầu. “Giấc mơ này diễn tiến rất hay. Nó có một kết cục rất hậu-hĩ-ngọt-ngào.”
            “Nó kết thúc ra sao?” Sophie hỏi. “Vui lòng kể cho cháu nghe đi.”
            “Cháu sẽ mơ thấy,” chú KLTBTT bảo, “vào buổi sáng sau ngày cháu cứu thầy mình, cháu đến trường và thấy 500 học sinh đang ngồi trong hội trường, cả các giáo viên nữa, và thầy hiệu trưởng đứng dậy nói, ‘Tôi muốn toàn trường vỗ tay hoan hô Sophie ba lần vì em đã rất dũng cảm, cứu được thầy dạy môn Đại số đáng mến của chúng ta, Thầy Figgins, người không may bị cô Thể dục của chúng ta, Cô Amelia Upscotch xô ngã từ trên cầu xuống sông. Vậy hãy hoan hô Sophie ba lần nào!” Rồi toàn trường vỗ tay như điên, hò reo nào là làm tốt lắm, hoan hô bạn, thậm chí sau đó, bất cứ khi nào cháu làm toán bị bí-rì-rì, bị hỏng-hong-hóc, thì Thầy Figgins vẫn cho cháu 10/10 lại còn phê Làm tốt lắm Sophie vào vở bài tập. Rồi cháu thức dậy.”
            “Cháu thích giấc mơ ấy,” Sophie bảo.
            “Dĩ nhiên cháu thích rồi,” chú KLTBTT bảo. “Đó là một thầy-pháp-tài-tình mà.” Chú ta liếm phía sau cái nhãn rồi dán nó lên lọ. “Ta thường viết nhiều hơn thế lên nhãn,” chú ta bảo. “Nhưng cháu đang ngó ta, làm ta lập cà lập cập.”
            “Vậy cháu ra chỗ khác ngồi,” Sophie bảo.
            “Đừng đi,” chú ta đáp. “Nhìn vô lọ cẩn thận và ta nghĩ cháu sẽ thấy giấc mơ này.”
            Sophie lom lom nhìn cái lọ, và kìa, chắc thế rồi, cô thấy đường nét mờ nhạt của thứ gì đó to bằng quả trứng gà. Nó có chút màu sắc, màu nước biển xanh lục nhạt, mềm mại, lung linh, rất đẹp. Nó nằm đó, trông như con sứa biển màu xanh lục thuôn nhỏ, dưới đáy lọ, thật yên ắng, nhưng cũng đập nhè nhẹ, toàn thân chuyển động vào ra rất nhẹ nhàng, như thể nó đang thở vậy.
            “Nó chuyển động kìa!” Sophie kêu lên. “Nó còn sống!”
            “Dĩ nhiên nó còn sống.”
            “Chú cho nó ăn gì?” Sophie hỏi.
            “Nó không cần ăn gì cả,” chú KLTBTT bảo cô.
            “Vậy thật độc ác,” Sophie bảo. “Mọi thứ còn sống đều cần tới thức ăn kiểu gì đó. Cây cối hoa màu cũng thế.”
            “Gió bắc sống đấy,” chú KLTBTT bảo. “Nó chuyển động. Nó chạm vào má và tay cháu. Nhưng có ai cho nó ăn đâu.”
            Sophie làm thinh. Chú khổng lồ kỳ lạ này làm rối trí cô. Chú ta như đang dẫn cô đến những điều bí hiểm, vượt quá sự hiểu biết của cô.
            “Giấc mơ không cần bất cứ thứ gì,” chú KLTBTT bảo tiếp. “Nếu là giấc mơ tốt, nó sẽ yên lặng chờ, chờ mãi cho tới khi được thả ra, đi làm công việc của mình. Nếu là giấc mơ xấu, nó sẽ tìm cách thoát ra ngoài.”
            Chú KLTBTT đứng dậy, đi về phía một trong số các kệ, đặt cái lọ vừa được ghi nhãn vào giữa hàng ngàn cái khác.
             “Xin chú vui lòng cho cháu xem vài giấc mơ khác được không?” Sophie hỏi chú ta.
            Chú KLTBTT dè dặt. “Trước đây chưa ai từng xem chúng,” chú bảo. “Nhưng có lẽ cuối cùng ta cũng phải cho cháu liếc qua tí.” Chú nhấc cô lên, đặt cô trên lòng bàn tay to lớn của mình. Chú mang cô lại chỗ đám kệ. “Đằng này là mấy giấc mơ tốt,” chú ta bảo. “Những thầy-pháp-tài-tình.”
            “Chú đưa cháu lại gần hơn để cháu có thể đọc mấy cái nhãn được không?” Sophie bảo.
            “Nhãn chỉ nói đôi chút về nó thôi,” chú KLTBTT đáp. “Giấc mơ thường dài hơn thế. Nhãn chỉ để nhắc ta nhớ.”
            Sophie bắt đầu đọc mớ nhãn. Cái đầu tiên dường như dài vừa đủ với cô. Nó được viết vòng quanh lọ, nên khi đọc, cô phải xoay cái lọ. Đây là thứ nó viết:

HÔM NAY TỚ NGỒI TRONG LỚP VÀ PHÁT HIỆN RA RẰNG NẾU NHÌN THẬT LÂU VÀO CƠ GIÁO THEO MỘT CÁCH ĐẠT BIỆT, THÌ TỚ CÓ THỂ LÀM CÔ ẤY LĂNG RA NGỦ. VẬY NÊN TỚ CỨ NHÌN CHẰM CHẰM VÀO CÔ ẤY, VÀ CUỐI CÙNG CÔ ẤY GỤC ĐẦU XUỐNG BÀN, NGỦ SAY SƯA VÀ NGÁI RẤT TO. RỒI THẦY HIỆU TRƯỞNG BƯỚC VÀO VÀ THẦY GÀO TO, ‘DẬY NGAY CÔ PLUMRIDGE! SAO CÔ DÁM NGỦ TRONG LỚP HẢ! ĐI LẤY NÓN, ÁO KHÓC RỒI RỜI TRƯỜNG NGAY LUÔN! CÔ BỊ ĐUỔI!’ NHƯNG TRONG CHỚP MẮT TỚ KHIẾN THẦY HIỆU TRƯỞNG CŨNG LĂN RA NGỦ, ÔNG ẤY TỪ TỪ GỤC XUỐNG SÀN NHƯ KHỐI THẠCH ĐÔNG, RỒI ÔNG NẰM ĐÓ MỘT ĐỐNG, NGÁY CÒN TO HƠN CÔ PLUMRIDGE. VÀ RỒI TỚ NGHE TIẾNG MẸ KÊU, DẬY NGAY, BỮA XÁNG XONG RÙI[2].

            “Giấc mơ thật buồn cười,” Sophie bảo.
            “Đó là một quả-chuông-kêu-kính-coong,” chú KLTBTT bảo. “Nó lẩn thẩn lắm.”
            Trong lọ, ngay dưới cái nhãn, Sophie có thể thấy một giấc mơ đang ngả lưng ngủ yên lành dưới đáy lọ, nó đập nhè nhẹ, y như giấc mơ màu nước biển xanh lục, dù có to hơn một chút.
            “Chú có tách bạch giấc mơ dành cho con trai với giấc mơ dành cho con gái không?” Sophie hỏi.
            “Dĩ nhiên rồi,” chú KLTBTT bảo. “Nếu ta thổi giấc mơ con gái cho một đứa con trai, thì dù đó là giấc mơ con gái cực kỳ hay ho, thì đứa con trai cũng sẽ thức dậy, nghĩ đây thật là một giấc mơ lộn xộn ngớ ngẩn kỳ cục điên khùng làm sao.”
            “Con trai sẽ nghĩ thế thật,” Sophie đáp.
            “Còn đây trên kệ này là những giấc mơ con gái,” chú KLTBTT bảo.
            “Cháu có thể đọc một giấc mơ con trai không?”
            “Được chứ,” chú KLTBTT đáp, rồi chú nhấc cô bé lên kệ cao hơn. Nhãn dán trên cái lọ chứa giấc-mơ-con-trai gần nhất ghi thế này:

TỚ TỰ MÌNH LÀM MỘT ĐÔI GIÀY HÚT CỰC HÓM VÀ KHI MANG NÓ, TỚ CÓ THỂ ĐI LÊN TƯỜNG BẾP, BĂNG QUA TRÀN NHÀ, Ừ, TỚ ĐANG ĐI TRÊN TRÀN LỘN ĐẦU XUỐNG ĐẤT THÌ CHỊ TỚ BƯỚC VÀO, CHỊ ẤY HÉT TOÁNG LÊN Y NHƯ MỌI KHI, LÀ MÀY ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ TRÊN TRÀN VẬY, TỚ BÈN NHÌN XUỐNG, MỈM CƯỜI BẢO, EM BẢO CHO CHỊ BIẾT, CHỊ KHIẾN EM MUỐN NHẢY DỰNG LÊN TƯỜNG[3] VÀ GIỜ CHỊ LÀM ĐƯỢC RỒI ĐÓ.
           
“Cháu thấy cái này ngớ ngẩn quá,” Sophie bảo.
            “Con trai không thấy thế,” chú KLTBTT nhăn nhở cười đáp lại. “Đó là một quả-chuông-kêu-kính-coong nữa. Giờ chắc cháu xem đủ rồi.”
            “Để cháu đọc thêm giấc-mơ-con-trai này cái đã,” Sophie bảo.
            Cái nhãn tiếp theo ghi:

ĐIỆN THỌI NHÀ TỚ REO VÀ BỐ TỚ NHẤC NÓ LÊN, TRỊNH TRỌNG BẢO BẰNG GIỌNG HAY NÓI TRÊN ĐIỆN THOẠI LÀ, ‘NHÀ SIMPKIN NGHE ĐÂY’. RỒI MẶT ÔNG ẤY TRẮNG BỊCH RA, GIỌNG THÌ NGHE RỨT BUỒN CƯỜI MÀ RẰNG, ‘CÁI GÌ! AI CƠ?’ RỒI ÔNG ẤY BẢO, ‘VÂNG THƯA NGÀI TÔI HIỂU NGÀI NHƯNG CHẮC NGÀI MUỐN NÓI CHUYỆN VỚI TÔI CHỨ KHÔNG PHẢI VỚI THẰNG CON CỦA TÔI ĐÚNG KHÔNG?’ MẶT BỐ MÌNH TỪ TRẮNG CHUYỂN SANG TÍM ĐẬM VÀ ÔNG ẤY NGÁP NGÁP Y NHƯ CÓ CON TUM HÙM KẸT TRONG CỔ HỌNG, RỒI CUỐI CÙNG ÔNG ẤY BẢO, ‘VÂNG THƯA NGÀI RẤT TỐT THƯA NGÀI TÔI SẼ BẢO NÓ THƯA NGÀI’ RỒI ÔNG ẤY ĐƯA ĐIỆN THOẠI CHO MÌNH, BẢO BẰNG GIỌNG ĐẦY KÍNH TRỌNG LÀ ‘CON CÓ BIẾT TỔNG THỐNG HOA KỲ KHÔNG?’ VÀ TỚ BẢO, ‘KHÔNG, NHƯNG CON CHO LÀ ÔNG ẤY BIẾT CON.’ RỒI TỚ CÓ CUỘC TRÒ CHUYỆN LÂU TRÊN ĐIỆN THOẠI, NÓI MẤY CHUYỆN KIỂU NHƯ, ‘ĐỂ ĐÓ CHO TÔI, THƯA NGÀI TỔNG THỐNG. NGÀI SẼ KHIẾN NÓ RỐI TINH RỐI MÙ NẾU LÀM THEO CÁCH ẤY.’ VÀ MẮT BỐ TỚ LỒI CẢ RA, RỒI TỚ NGHE GIỌNG THẬT CỦA BỐ TỚ BẢO, DẬY NGAY ĐỒ LƯỜI THỐI THÂY, NẾU KHÔNG MÀY SẼ TRỄ HỌC ĐẤY.
           
“Bọn con trai hâm thật,” Sophie bảo. “Cho cháu đọc cái này nữa nhé.” Sophie đọc cái nhãn tiếp theo:

TỚ ĐANG TẮM THÌ PHÁT HIỆN RA LÀ NẾU NHẤN VÀO RÚN THÌ MỘT CẢM GIÁC BUỒN CƯỜI SẼ LAN RA KHẮP NGỜI VÀ THÌNH LÌNH CHÂN TỚ KHÔNG CÒN Ở ĐÓ TAY TỚ CŨNG THẾ. THẬT RA TỚ ĐÃ HOÀN TOÀN VÔ HÌNH. TỚ VẨN Ở ĐÓ NHƯNG CHẢ AI THẤY TỚ, CẢ TỚ CŨNG CHẢ THẤY NỮA LÀ. VẬY NÊN MẸ VÀO VÀ BẢO, ‘CON TÔI ĐÂU? NÓ MỚI Ở TRONG BỒN MỘT PHÚT TRƯỚC, CÒN CHƯA TẮM TÁP XONG CƠ MÀ!’ THẾ LÀ TỚ BẢO, ‘CON ĐÂY,’ MẸ LẠI HỎI, ‘Ở ĐÂU?’ TỚ LẠI BẢO, ‘Ở ĐÂY!’ MẸ LẠI HỎI, ‘Ở ĐÂU?’ TỚ LẠI BẢO, ‘Ở ĐÂY!’ RỒI MẸ HÉT LÊN, ‘HENRY! LÊN ĐÂY NHANH LÊN!’ VÀ KHI BỐ TỚ CHẠY BỔ VÀO THÌ TỚ ĐANG TẮM, VÀ BỐ NHÌN THẤY BỌT XÀ PHÒNG NỔI LÊN TRONG KHÔNG KHÍ NHƯNG DĨ NHIN ÔNG ẤY KHÔNG THẤY TỚ VÀ ÔNG ẤY LA LÊN, ‘MÀY Ở ĐÂU HỞ NHÓC?’ TỚ BẢO, ‘Ở ĐÂY,’ BỐ LẠI HỎI, ‘Ở ĐÂU?’ TỚ LẠI BẢO, ‘Ở ĐÂY!’ BỐ LẠI HỎI, ‘Ở ĐÂU?’ TỚ LẠI BẢO, ‘Ở ĐÂY!’ RỒI ÔNG ẤY KÊU, ‘BỌT XÀ PHÒNG, TRỜI ƠI! BỌT XÀ PHÒNG! NÓ BAY TRONG KHÔNG KHÍ!’ VÀ RỒI TỚ LẠI NHẤN VÀO RÚN MÌNH RỒI TỚ HIỆN HÌNH LÊN. BỐ THÌ QUÁ HÀO HỨNG, ÔNG ẤY BẢO, ‘MÀY LÀ THẰNG NHÓC TÀNG HÌNH!’ VÀ TỚ BẢO, ‘GIỜ CON ĐI LÀM TÍ TRÒ VUI ĐÂY,’ THẾ LÀ KHI RA KHỎI NHÀ TẮM, TỚ LAU KHÔ MÌNH RỒI KHOÁC ÁO CHOÀNG TẮM PHỤ NỮ, MANG DÉP LÊ, RỒI LẠI NHẤN VÀO RÚN ĐỂ TÀNG HÌNH, ĐI RA PHỐ, XUỐNG ĐƯỜNG. DĨ NHIÊN CHỈ MÌNH TỚ TÀNG HÌNH CHỨ MỌI THỨ TỚ MẶC THÌ KHÔNG, CHO NÊN KHI NGỜI TA NHÌN THẤY TẤM ÁO CHOÀNG TẮM VÀ ĐÔI DÉP TRÔI NỔI DỌC PHỐ MÀ CHẢ CÓ AI BÊN TRONG THÌ MỌI NGỜI HOẢNG HỐT, LA LÊN, ‘MA! MỘT CON MA!’ NGỜI TA LA BÊN TRÁI BÊN PHẢI RỒI ĐÁM CẢNH SÁT TO KHỎE CHẠY TÉ KHÓI VÀ HAY NHẤT LÀ TỚ THẤY THẦY GRUMMIT, THẦY DẠY ĐẠI SỐ CỦA TỚ ĐANG RA KHỎI QUÁN RƯỢU, TỚ BÈN TẠT QUA THẦY RỒI KÊU, ‘HÙ!’ THẦY ẤY LIỀN HÉT TOÁNG CẢ LÊN, CHẠY ÀO VÀO LẠI QUÁN RƯỢU, VÀ RỒI TỚ TỈNH DẬY, VUI NGẤT TRỜI ÔNG ĐỊA LUÔN.

“Thật ngớ ngẩn quá đi thôi,” Sophie bảo. Đồng thời, cô không kiềm được việc cúi xuống, ấn vào rốn mình xem nó có tác dụng hay không. Chả có gì xảy ra cả.
“Giấc mơ là thứ rất bí ẩn,” chú KLTBTT bảo. “Đậu người không tài nào hiểu nổi chúng đâu. Ngay cả các giáo sư có đầu óc nhất cũng chả hiểu được chúng. Cháu xem đủ chưa?”
“Nốt cái cuối cùng,” Sophie bảo. “Cái này đây.”
Cô bắt đầu đọc:

TỚ ĐÃ VIẾT MỘT CUỐN SÁCH VÀ NÓ HẤP DỮN ĐẾN ĐỘ KHÔNG AI MUỐN ĐẶT XUỐNG. NGAY KHI ĐỌC DÒNG ĐẦU TIÊN BẠN ĐÃ DÍNH LẸO VÀO NÓ ĐẾN ĐỘ KHÔNG DỪNG LẠI ĐƯỢC KHI CHƯA TỚI TRANG CUỐI. TRONG THÀNH PHỐ NGỜI NGỜI ĐỀU ĐI ĐỤNG ĐẦU VÀO NGỜI KHÁC, VÌ MẶT HỌ CẮM CẢ VÀO SÁCH, VÀ CÁC NHOA SĨ VỪA ĐỌC SÁCH, VỪA CỐ HÀN RĂNG CỎ, NHƯNG CHẢ AI PHIỀN CẢ VÌ HỌ CŨNG ĐANG ĐỌC KHI NGỒI TRÊN GHẾ NHOA KHOA. TÀI XẾ CŨNG ĐỌC KHI LÁI XE VÀ XE CỘ ĐỤNG NHAU ẦM ẦM KHẮP CẢ NƯỚC. BÁC SĨ PHẪU THUẬT NÃO ĐỌC NÓ KHI MỔ NÃO CÒN PHI CÔNG MÁI BAI THÌ ĐỌC NÓ VÀ LÁI TỚI TIMBUCTOO THAY VÌ TỚI LUÂN ĐÔN. CẦU THỦ BÓNG ĐÁ ĐỌC NÓ TRÊN SÂN CỎ VÌ KHÔNG ĐẶT XUỐNG ĐƯỢC CÒN CÁC VẬN ĐỘNG VIÊN OLIMPICK ĐỌC KHI ĐANG CHẠI. MỌI NGƯỜI MUỐN THẤY CHUYỆN GÌ SẼ XẢY RA TRONG SÁCH TỚ, VÀ KHI TỈNH DẬY, TỚ VẪN THẤY TRONG LÒNG RỘN RÀNG HÀO HỨNG MUỐN TRỞ THÀNH MỘT NHÀ VĂNG VĨ ĐẠI NHẤT MÀ THẾ GIỚI TỪNG BIẾT TỚI, CHO TỚI KHI MẸ TỚ VÀO VÀ BẢO, TỐI QUA MẸ XEM VỞ BÀI TẬP TIẾNG ANH CỦA CON VÀ CHÍNH TẢ CỦA CON THẤY GHIA, CÒN TRỌNG ÂM CỦA CON CŨNG THÍA.

“Giờ thế là đủ,” chú KLTBTT bảo. “Còn ti tỉ chai lọ mà tay ta cầm cháu thì mỏi nhừ lắm rồi.”
“Cả mớ ở đằng kia là gì vậy?” Sophie hỏi. “Sao chúng có nhãn bé tí teo thế?”
“Đó là vì,” chú KLTBTT đáp, “một ngày nọ ta bắt được nhiều giấc mơ quá tới nỗi không có thời gian hay sức lực để viết nhãn dài. Nhưng thế cũng đủ nhắc ta nhớ rồi.”
            “Cháu nhìn được không?” Sophie hỏi.
            Chú KLTBTT cố chịu đựng đem cô tới chỗ mấy cái lọ mà cô chỉ. Sophie đọc chúng thật nhanh, hết lọ này tới lọ khác:

TỚ LEO LÊN ĐỈNH EVERAST VỚI CHÚ MÈO LÔNG-XÙ-XỊT LÀM BẠN ĐỒNG HÀNH.
           
TỚ CHẾ RA CÁI XE CHẠY BẰNG KEM ĐÁNH RĂNG.

TỚ CÓ THỂ KHỈN ĐÈN ĐỊN BẬT TẮT CHỈ BẰNG VIỆC ƯỚC.

TỚ LÀ CẬU NHÓC MỚI TÁM TUỔI NHƯNG TỚ CÓ MỘT BỘ RÂU TO TIỆT ĐẸP VÀ MẤY ĐỨA KHÁC ĐỀU GEN TỊ.

TỚ CÓ THỂ NHẢI QUA CỬA SỔ VÀ LƯỢN XUỐNG AN TÒN.

TỚ NUÔI MỘT CHÀNG ONG CÓ THỂ PHÁT RA NHẠC ROCK VÀ ROLL KHI BAY.

“Điều làm cháu kinh ngạc,” Sophie bảo, “là ban đầu chú làm thế nào học viết được đấy.”
“À,” chú KLTBTT đáp. “Ta đang tự hỏi khi nào cháu hỏi ta câu ấy đấy.”
“Xét việc chú chả bao giờ tới trường, cháu nghĩ chuyện này rất tuyệt,” Sophie bảo. “Làm thế nào chú học được thế?”
Chú KLTBTT băng qua bên kia hang, mở một cánh cửa bí mật nhỏ tí trên tường. Chú lôi ra một quyển sách, rất cũ và tả tơi. Theo chuẩn của con người, đây là một quyển sách có kích cỡ bình thường, nhưng trên cánh tay to lớn của chú thì trông nó như con tem vậy.
“Một đêm nọ,” chú ta bảo, “ta đang thổi giấc mơ qua cửa sổ thì thấy quyển sách này nằm trên bàn phòng ngủ của một cậu nhóc. Ta muốn có nó lắm, cháu hiểu mà. Nhưng ta không muốn ăn cắp. Ta không bao giờ làm thế.”
“Vậy sao chú có nó?” Sophie hỏi.
“Ta mượn nó,” chú KLTBTT bảo, miệng hơi mỉm cười. “Ta mượn nó một thời gian ngắn.”
“Chú có nó bao lâu rồi?” Sophie hỏi.
“Chắc chỉ khoảng 80 năm,” chú KLTBTT bảo. “Ta sẽ sớm trả lại nó mà.”
“Và đó là cách chú tự học viết đấy à?” Sophie hỏi chú ta.
“Ta đọc nó hàng trăm lần,” chú KLTBTT đáp. “Ta vẫn đọc và tự học thêm từ mới cũng như cách viết chúng. Đây là câu chuyện ngon ăn hấp dẫn nhất đấy.”
Sophie cầm quyển sách từ tay chú ta. “Nicholas Nickleby,” cô đọc to.
“Của ông Đạt Xếch-cần[4],” chú KLTBTT bảo.
“Của ai cơ?” Sophie hỏi lại.
Đến đó thì có tiếng chân phóng rầm rập ngoài cửa hang. “Gì thế?” Sophie kêu lên.
“Đó là bọn khổng lồ phi vù vù tới nước khác để chén đậu người đấy,” chú KLTBTT bảo. Chú ta mau chóng nhét Sophie vào túi áo, rồi lao ra cửa hang, vần tảng đá sang một bên.
Sophie, nhìn qua cái lỗ do thám của mình, thì thấy chín tên khổng lồ đáng sợ đang phóng đi với tốc độ nhanh nhất.
“Bọn mày phi đi đâu tối nay vậy?” Chú KLTBTT gào to.
“Bọn tao phi tới Anh quốc tối nay đấy,” Gã Ăn-tươi-nuốt-sống đáp khi bọn chúng phóng qua. “Anh quốc là vùng đất mọng mỡ và bọn tao khoái chén vài đứa trẻ trâu Anh.”
“Tao biết,” Gã Nghiền-nát-con-gái gào lên, “chỗ toàn đám con gái khúc kha khúc khích và tao sẽ ngốn căng cằng cặc[5] luôn.”
“Còn tao biết chỗ toàn bọn con trai ba la bô lô!” Gã Nuốt-cả-lòng-mề gào lên. “Mọi thứ phải làm là tới đó và tóm lấy một mớ! Bọn trẻ trâu Anh ngon nhỏ dãi á!”
Chỉ vài giây, cả chín tên khổng lồ đã mất hút.
Ý hắn là sao?” Sophie hỏi, thò đầu ra khỏi túi. “Chỗ toàn đám con gái khúc kha khúc khích?”
“Ý hắn là trường nữ sinh,” chú KLTBTT bảo. “Hắn sẽ chén đám con gái ở đó.”
“Ôi không!” Sophie kêu lên.
“Và mớ con trai ở trường nam sinh,” chú KLTBTT bảo.
“Chuyện đó không được xảy ra!” Sophie hét lên. “Mình phải chặn chúng lại! Mình không thể ngồi đây mà chả làm gì!”
“Chẳng điều gì mình có thể làm được đâu,” chú KLTBTT đáp. “Mình vô dụng như con trùng trục ấy.” Chú ta ngồi xuống tảng đá xanh gồ ghề gần lối ra vào hang. Chú lôi Sophie từ trong túi áo ra, đặt cô ngồi cạnh chú trên tảng đá. “Giờ cháu ở ngoài này khá an toàn rồi, cho tới khi bọn chúng quay trở lại,” chú ta bảo.
Mặt trời đã chìm xuống chân trời, và giờ trời sập tối.



[1] Nói ngược, dùng ‘squeakpip’ thay vì ‘pipsqueak’.
[2] Chú KLTBTT phạm nhiều lỗi chính tả.
[3] Thành ngữ, ‘drive someone up the wall’ nghĩa là 'chọc giận ai'.
[4] Nói lái tên tác giả Charles Dicken thành Dahl’s Chickens.
[5] Từ chế, ‘full as a frothblower’, nghĩa đen là no như ống thổi bọt.